Trong di chiếu truyền ngôi có đoạn nhà vua lo lắng viết: “Ưng Chân có tật ở con mắt nên hành vi mờ ám, sợ sau này thiếu sáng suốt, tính lại hiếu dâm cũng là điều chẳng tốt, chưa chắc đã đảm đương được việc lớn. Nước có vua lớn tuổi là điều may cho xã tắc, nếu bỏ đi thì biết làm sao đây?” (Nguyễn Phúc tộc thế phả, 1995, tr. 371).
Ở trung tâm tỉnh Nakhon Pathom, cách Bangkok khoảng 40 km về phía tây, ngôi chùa Wat Samphran ấn tượng cao 17 tầng - và được bảo vệ bởi một con rồng.
Hơn 1 tháng cùng con chiến đấu với bệnh tật, số tiền vay mượn đã hết. Ngày chúng tôi đến, vợ chồng chị Huyên Niê còn hơn 300.000 đồng để cầm cự qua ngày. Cuộc chiến với bệnh hiểm nghèo còn dài đằng đẵng, đầy lo âu và mịt mờ. Nhưng tiền điều trị cho con sau này vợ chồng chị Niê còn không biết kiếm ở đâu ra.
Theo thông tin ban đầu, khoảng 5 giờ sáng cùng ngày, người dân sống trên đường Song Hành (P.Tân Hưng Thuận, Q.12, TP.HCM) nghe tiếng hô hoán thất thanh bên trong tiệm massage.
Sáng nay chủ nhật, những người làm viên chức như tôi đều được nghỉ. Má tranh thủ làm những việc nhặt nhạnh của má. Xong xuôi má dắt xe đi, má nói đi xuống xóm dưới xay bột cho con út. Sẵn tiện ghé nhà bác Đức mua cái chậu về đựng nước cho gà vì hôm qua trời mưa trôi đi mất. Trước khi đi, má không quên dặn tôi, nếu có chất hàng nhớ chừa chỗ cho con gái chú Tính ngoài Vĩnh Tuy vào gửi xe nhờ. Chú Tính là bạn của ba tôi từ xa xưa khi ông còn sống. Hồi đó với lối sống giản dị, nghĩa tình, ba má tôi đi đâu, gặp ai cũng được người ta kết nghĩa tâm giao. Chú Tính là một trong những số đó. Nay chú có con gái học lớp mười, nhà tôi lại ở gần trường cấp ba, nên không chỉ riêng con chú Tính mà nhiều học sinh khác cũng bắt chước gửi ké cho tiện. Má vui vẻ bao hết. Không những vậy, chị Hoa bán bánh hỏi gần nhà vì đắt khách không chỗ đậu xe, hỏi má cho khách gửi nhờ, má cũng vui lòng. Nhà cửa chật chội, nào là hàng lá cây, ve chai… và xe cộ người ta gửi ngổn ngang. Nhiều lúc, những người gửi xe không có ý thức, dựng xe ném vãi khắp nơi chắn cả lối đi, má sợ tôi khó chịu, lại đi sắp xếp từng chiếc cho gọn gàng.
“Những năm 1980 phải gọi là thời huy hoàng của nghề chụp ảnh dạo. Ngày trước, tôi học chụp ảnh ở bên đường Sương Nguyệt Anh, ra nghề rồi đi chụp khắp nơi ở TP.HCM. Lúc đó, cái nghề này nuôi sống cả gia đình, mỗi ngày tôi chụp cả trăm tấm là ít. Những ngày lễ, tết có khi chụp đến tối khuya mới về đến nhà”, người đàn ông trầm ngâm hoài niệm.
6.25GB
Xem2.99B
Xem192.97MB
Xem95.64MB
Xem6.35GB
Xem636.18MB
Xem59.3949.68MB
Xem1.31GB
XemQuét mã để cài đặt
k9vn9 com khám phá nhiều hơn
Bình luận của người dùngXem thêm
965bắt đầu cá cược chúc ông chủ may mắn nhé
2025-04-06 00:35:08 bet168 keonhacai
515cách chơi bong88
2025-04-06 00:35:08 tdtc88
562bán cá hải tượng
2025-04-06 00:35:08 Khuyến nghị
700kwin
2025-04-06 00:35:08 Khuyến nghị