$859
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của xứ wale. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ xứ wale.Theo FCA, khi tham khảo ý kiến về các quy định marketing vào năm ngoái, những người được hỏi phần lớn không đồng ý với các đề xuất như cấm các ưu đãi, coi tiền số là một khoản đầu tư trên thị trường đại chúng và chặn các nhà đầu tư mới nhận được các ưu đãi khuyến mãi không theo thời gian thực (DOFP).️
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của xứ wale. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ xứ wale.Động cơ, vận hành️
Cũng bởi Lượm đâu phải con ruột tía. Lượm thật ra là một đứa mồ côi, lai lịch còn mịt mờ hơn chị nhiều. Nó chẳng biết gì nhiều ngoài chuyện ngoại kể một sớm ra bờ dừa, nghe tiếng con nít khóc, ngó thấy cái thúng cũ động đậy. Ngoại mở ra coi, thương quá ngồi khóc theo rồi lui cui ẵm nó về nuôi. Mười chín năm ân tình rồi ngoại bỏ nó mà đi. Các cậu dì vì bảy công tư đất mà ngay ngày đưa tang đã ra sức chứng minh nó là đứa lượm được ngoài bờ dừa, chẳng máu mủ gì. Mợ Út nói sẽ sửa lại căn nhà kỷ niệm của ngoại cho thằng con lớn cưới vợ ra riêng. Lượm ngồi ngoài hè, nước mắt thương ngoại lẫn cùng những giọt chua chát cho tình người. Một trăm ngày ngoại xong, nó sụp lạy trước bàn thờ rồi đi. Ba lô đựng mấy bộ đồ cũ, ống chân đen mốc vảy phèn, đôi dép lào còn dính mấy vụn rơm. Chẳng biết Sài Gòn ở phương nào nhưng cứ nhảy xe mà đi. Nó làm đủ thứ nghề kiếm sống. Đêm về nằm phòng trọ xem điện thoại. Nó coi YouTube thằng Cò. Nó biết thừa mình không phải đứa con thất lạc ấy của ông già Tư khi xét về tuổi tác, giai đoạn xã hội. Nhưng cái khao khát được gọi mấy chữ "Tía ơi!" đã thôi thúc nó bấm liên lạc với chủ kênh. Nó kêu tía ơi vì thương ông già và cả thương mình. Rồi chuyển trọ tới đây để tía con tiện qua lại...️
Ông ngoại tôi là "dân chợ", phân biệt với những người sống trong bưng biền. Ông ngoại học nghề hớt tóc. Tuy thời ông ngoại không được ăn học, nhưng ông ngoại cũng đã hoàn thành một cuốn hồi ký. Cuốn hồi ký dày đặc lỗi chánh tả đó đã được tôi "hiệu đính". Tôi thương ông ngoại tôi bởi tánh hà tằn hà tiện, thích ăn cơm với cọng rau đắng mọc sau hè. Cũng thương ông ngoại đã nói cho tôi hiểu rất nhiều về vùng sông nước, về những con người "hồi đó". Tôi cũng thương ông ngoại, vì cái tình đối đãi của ông ngoại với "rể Bắc", là cha tôi! Còn bà ngoại tôi, gốc địa chủ, nhưng cực kỳ giỏi về buôn bán. Sau này bà ngoại tôi lên Sài Gòn là tiểu thương một thời ở vùng Chợ Lớn.️