Đèn ‘zin’ sáng nhất phân khúc
Ở khắp các ngõ ngách, sân vườn, hiên nhà dân làng Vi Rơ Ngheo trồng đầy hoa phong lan. Có những ngôi nhà, người dân trang trí cả hàng rào bằng hàng chục chậu phong lan. Ông A Hiền giới thiệu loài lan quý có tên là Trần Mộng. Tại Kon Tum, loài lan này chỉ phân bố duy nhất ở các ngọn núi bao quanh làng Vi Rơ Ngheo. Nhiều năm về trước do hoạt động canh tác, sản xuất của người dân khiến diện tích rừng dần bị teo tóp. Môi trường sống của lan Trần Mộng cũng vì vậy mà bị đe dọa. Từ đó, người dân trong làng nảy ra ý định đem giống lan quý về trồng để bảo tồn.
Hiện ông Trần Anh Tuấn đang sở hữu tảng đá quý dạng thô lớn nhất Việt Nam. Khi vận chuyển tảng đá này, xe chở đá đi qua một cây cầu yếu và làm sập cầu, ông Tuấn phải bỏ gần 1 tỉ đồng để xây lại.
Cũng dễ hiểu thôi hồi đó đất nước mình còn nghèo việc đi lại giữa vùng này qua miền nọ vẫn là một điều khó khăn thì việc những đứa trẻ đã quen với vùng rừng núi nhấp nhô chập chùng, với cánh đồng thẳng cánh cò bay, thấy một miền sông nước mênh mông với hệ thống kênh rạch chằng chịt được bao quanh là rặng dừa nước thấp lè tè, chỉ vừa đủ che khuất đầu người khi ngồi chèo thuyền, thì hào hứng, muốn khám phá là điều dễ hiểu.
Trong ký ức của tôi, đứa nhỏ 5, 6 tuổi thường được A Má đưa đi chợ hồi đó, có bà bán gia vị ngoài chợ cũng là người Tàu, đầu tóc tém bạc như cước, bà ngồi trên cái sạp thiết lớn bán đủ loại gia vị mà hình như ngon nhất là cà ri. Tôi thấy người ta mua nhiều lắm có người mua gởi lên Sài Gòn nữa; gần đó là sạp trầu cau mà mỗi lần có cúng kiến hay đám giỗ người ta hay đặt, A Má tui thường tới đó mua cau mỗi lần cần xây mâm trầu, rồi có bà bán bánh tét, bánh ú tên Chu bà này bán ngon lắm bây giờ thì không biết còn không. Vô tới trong nhà lồng thì nóng lắm do chợ chủ yếu lợp bằng thiếc, có kê thêm vài tấm lấy sáng, dưới sàn chợ thì ẩm ướt hơi trơn nên đi phải cẩn thận, bên trong bán rất nhiều thứ phân khu vực cũng khá đa dạng, do lúc đó còn nhỏ nên tôi chỉ nhớ mỗi chỗ bán vải và bán giày dép là nhiều nhất thôi. Mà tôi nhớ chỗ đó cũng phải, vì hồi xưa không có quần áo may sẵn nên mỗi lần nhập học là mẹ dẫn tôi vô đó lựa vải để về may đồ cho kịp học, hay mỗi khi dép mà bị mất thì được cha dẫn vô tới chợ mua dép của bà thím quen nên tôi nhớ lắm. Mà ngộ là tôi đi học bị mất dép hoài mà không hiểu tại sao.
Cảm biến lùi
8.11GB
Xem9.28B
Xem479.22MB
Xem95.64MB
Xem9.53GB
Xem699.57MB
Xem94.1221.83MB
Xem1.31GB
XemQuét mã để cài đặt
mcw casino com khám phá nhiều hơn
Bình luận của người dùngXem thêm
637giải copa
2025-04-05 15:59:21 Tải app 8day
372kênh trực tiếp việt nam dortmund
2025-04-05 15:59:21 Đá gà trực tiếp Thomo Casino Campuchia
831vb777
2025-04-05 15:59:21 Khuyến nghị
700cờ vua harry potter
2025-04-05 15:59:21 Khuyến nghị